Làm Thế Nào Để Trở Thành Một Người Tốt

Chương 1: Định nghĩa về tốt và không tốt

Chương 6: Thế nào là một cuộc sống không đạo đức?








Lời nói đầu

Rồi trong lòng đất người ta đã rút ra nào dầu lửa, hơi đốt, nhôm, chì, thép, đồng, vàng và những kim loại khác v.v… nhưng khi nào thì những chỗ thủng ấy được thay thế vào? Rồi những thứ được rút ra khỏi lòng đất ấy đã đi đâu? Biến thể như thế nào? Của ngàn năm trước và ngàn năm sau nữa?
Con người ngày nay đã chinh phục được mặt trăng và cả những hành tinh xa xôi khác nữa trong vũ trụ nầy. Nhưng để làm gì? Và cuối cùng sẽ là gì? Nhìn đến phía trước các khoa học gia đã và sẽ thấy gì và nhìn lại sau, họ đã rút ra được bài học gì cho nhân loại?

Nếu ghép chữ hảo (好) lại thì ta thấy có người đàn bà và bên cạnh đó chữ tử (子) có 8 nghĩa chính như bên trên đã nêu. Nếu người đàn bà đức hạnh có được người con, người chồng, một mầm mống tốt thì người ta gọi là hảo (好).

Người thích ăn trái sầu riêng thì bảo rằng cái mùi sầu riêng sao mà nó thơm quá; nhưng những kẻ không thích mùi nầy thì có cạy miệng bảo họ cũng chẳng dám ăn.

– Bạch Ngài, nước đã tràn ra ngoài ly khá nhiều.

“Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau”

Tôi đang dịch Đại Đường Tây Vức Ký từ chữ Hán sang tiếng Việt cùng Thầy Đồng Văn có một đoạn cũng rất hay, hợp với điều trên nên xin ghi vào đây để cho mọi người đọc.

Ngài Hộ Pháp nghe xong liền cười và bảo rằng: Ta sẽ là người thắng rồi đó.

Chương 4: Người lớn suy nghĩ như thế nào về việc tốt và không tốt

Kẻ sống cả trăm năm

Mà không biết pháp sanh diệt

Không bằng sống một ngày

Kẻ sống cả trăm năm

Mà không biết con vịt nước

Không bằng sống một ngày

Mà hiểu con vịt nước.

Chữ “pháp sanh diệt” và “con vịt nước” nó chỉ khác nhau có chữ m và n trong tiếng Phạn mà thôi. Thế là ý nghĩa nó sai đi rất nhiều.

– Một Đấng Đại Giác có đủ tứ thông thì có thể kéo dài tuổi thọ thêm một kiếp. Nay ngươi nghĩ rằng ta sẽ thọ bao nhiêu?

– Đất trong móng tay của ta nhiều hay đất ở dưới mặt đất nhiều?

“Pháp thượng ưng xả, hà huống phi pháp”.

Cái tâm của mình mà mình còn không thể làm chủ được, huống gì mình muốn làm chủ kẻ khác, ngay kẻ ấy là chồng mình hay con mình cũng như những người thân cận nhất trong gia đình mình.

Chương 5: Thế nào là một đời sống đạo đức?

bất cứ một trường học nào của các quốc gia trên thế giới cũng đều có dạy môn nầy. Ngày xưa tại Việt Nam ở bậc tiểu học có dạy môn: Công Dân Giáo Dục hay Đức Dục. Cứ mỗi sáng Thầy Cô giáo trước khi dò bài học sinh đều viết lên bảng đen một câu cách ngôn hay tục ngữ. Ví dụ:
– Tiên học lễ, hậu học văn
– Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây
– Nhơn bất học bất tri lý, ngọc bất trác bất thành khí, ấu bất học lão hà vi?
– Bầu ơi thương lấy bí cùng,
– Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn v.v…
Còn rất nhiều câu rất hay, tuy ngắn gọn; nhưng nội dung rất súc tích, nhằm trưởng dưỡng cái tâm của đứa bé khi bước vào lớp; khi trở về nhà phải chào Thầy như thế nào, phải thưa cha mẹ như thế nào trước khi đến trường và sau khi từ trường về v.v… Người ta trước khi học chữ, phải học lễ nghĩa. Đó là cái đạo làm người ngày xưa. Bây giờ có thể khác. Câu “trọng Thầy mới được làm Thầy” ở nhà trường ít có thực hiện. Học trò bây giờ xem ông Thầy nhiều lúc chẳng ra gì cả. Còn Cô giáo thì khổ tâm hơn. Nếu bị học trò ghẹo, nhiều lúc bỏ dạy. Cái “học đường là lò đúc nhân tài” ấy ngày nay nó biến thái rất nhiều rồi.

– Một là làm bậy, không đâu vào đâu cả
– Hai là mình quá thông minh biệt chúng, không cần Thầy mình vẫn có thể hơn người.

“Nhứt nhơn tác phước thiên nhân hưởng
Độc thọ khai khoa vạn thọ hương”

Một người làm phước ngàn người hưởng
Một cây trổ hoa mười ngàn cây được thơm lây.

Con cu nó đậu nhành mè (bộ sách)
Chữ thập (十) chữ tứ (四) nhứt (一) đè chữ tâm (心).

Kẻ nào dùng hình tướng để thấy ta
Dùng âm thanh để cầu ta
Kẻ ấy hành tà đạo
Không bao giờ thấy được thực tướng của Như Lai.

Trăm năm trước thì ta chẳng có
Trăm năm sau có cũng như không
Cuộc đời sắc sắc không không
Trăm năm chỉ một tấm lòng Từ Bi.

Để đối lại rằng:

Thế chiến quốc, thế xuân thu, gặp thời thế, thế thời phải thế.

Trần Bình Trọng anh hùng ngàn thu trước
Đem tấm thân bảy thước chống sơn hà
Mãi lo đền nợ nước với tình nhà
Trong tâm khảm nặng tình yêu Tổ Quốc
Nhưng than ôi tài trai dầu thao lược
Hùm thiêng kia không địch một bầy hồ
Vì sa cơ nên bị bắt cầm tù
Tan mộng đẹp anh hùng đành thất thế
Lũ giặc thấy người tài nên rất nể
Đem quan sang tước trọng dụ Ngài hàng
Quân bây lầm dầu dâng cả Ngai vàng
Khó lay chuyển vì lòng ta thờ cố quốc
Hễ bắt được ta thôi chớ nói gì lâu
Cứ đem chém ta không hề than tiếc
Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc.


Chương 6: Thế nào là một cuộc sống không đạo đức?

Đó là 4 giấc mơ của một đêm và chưa kể trưa hôm trước mới vừa chợp mắt đã thấy mình bị gãy một cái răng cửa hàm trên, lúc thì không chảy máu, lúc thì có máu.

“Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”

Có lúc tôi đi Osaka (大 阪) rồi đi Shikoku (四 國 ) để thăm Nakatomi, đi Yanaguchi (山口) để thăm Matsunaga và Simizu. Có năm đi tuốt xuống Kagoshima (鹿 兒 島 ) để thăm bạn học cũ tên là Hoàng có thời là sinh viên học chung Nhựt ngữ tại trường Yottsuya ở Tokyo. Bây giờ Hoàng đang ở Canada. Có lúc đi Saitama (琦玉) để thăm Tiến Quang, giờ Quang đang ở Mỹ. Lắm lúc lại về cư xá sinh viên ở Shinjuku để thăm Khê và Lê Tùng Phương. Khê bây giờ đang ở Mỹ và Phương đang ở Pháp. Hay ghé thăm Phước Anh ở cư xá Shibuya. Bây giờ Phước Anh đang ở Mỹ.

“Cái vòng lẩn quẩn loanh quanh
Kẻ hòng ra khỏi người mong bước vào”
Đúng thật là như vậy. Trong khi con trẻ nhìn cha mẹ anh chị mà thèm thuồng được cái quyền bình đẳng ấy, đến khi cha mẹ về già không có khả năng tạo ra tiền bạc và thế lực nữa thì người đã già, trong đó có cha mẹ, nghĩ rằng mình bị xã hội bỏ bê, không ngó ngàng, không chăm sóc tới và đâm ra hối tiếc cái thời trai trẻ. Có người đã giận mình là tuổi thanh xuân đã lãng phí quá nhiều chẳng làm nên tích sự gì; cho nên bây giờ cuộc đời và thời gian nó đã vô tình nghiền nát cái tấm thân giả tạo nầy; nên đâm ra trách trời, ghét người. Nguyễn Công Trứ cũng đã nói:

“Ôi nhân sinh là thế ấy
Như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao
Ba mươi năm hưởng thụ là dường nào
Vừa tỉnh giấc nồi kê chưa chín
Vật thái mạt cùng vân biến ảo
Thế đồ vô lự cái danh hư
Cái hình hài đã chắc thiệt chưa
Mà lẽo đẽo khóc sầu như thế mãi…”

“Thế giới giả, Phật thuyết tức phi thế giới, thị danh thế giới”.
Nghĩa là: Thế giới, Phật nói chẳng phải thế giới; ấy là thế giới.

Ngài Lục Tổ Huệ Năng mà ngộ được, nó nằm ở điểm chính ý nầy:

“Bất ưng trụ sắc sanh tâm bất ưng trụ thanh hương vị xúc pháp sanh tâm. Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”.

Ngài từ đâu đến và Ngài tu theo phép gì? Thầy của Ngài là ai?

Thầy của Ngài đã dạy cho Ngài những gì? Ngài Xá Lợi Phất hỏi.

– Đã nghe xong, tại sao vẫn còn ngồi đó?
– Thưa Ngài, con có việc muốn thưa.
– Ngươi cứ nói – Ngài bảo thế.

Nghe xong người ấy liền ngộ và bảo rằng:

Vậy thì giữa tốt và xấu; giữa nên và không nên ta phải chọn cái gì? Chọn cái bắt buộc phải như thế, hay khuyên là nên làm như thế nầy, thế kia?

– Từ khi Ngài về đây thuyết pháp tôi bị đói.
– Tại sao vậy? Phật hỏi nguyên nhân.
– Vì mọi người trở nên hiền lành; nên tôi không hại được. Quỷ La Sát trả lời thế.

– Tại Ngài đến đây dạy đạo, cho nên con không bắt được con chim nào cả, khiến cả nhà con đói.

Khó khăn thì chẳng ai nhìn
Đến khi đỗ Trạng tám nghìn nhân duyên.

“Dân hai lăm triệu còn đang ngủ
Dại gì ta thức một mình ta”

Trong “Qui Sơn Cảnh Sách” Tổ Qui Sơn dạy rằng:

“Sông dài nước chảy ngao du
Mặc lòng ý bạn có muốn tu thì vào chùa”.

“Bạch Thầy, ở đây việc đó rất thường xảy ra và điều đầu tiên của chúng con khi nhận được là liệng vào thùng rác, không đọc. Nếu đọc sẽ dấy bẩn tâm mình. Vả lại chúng con tin quý Thầy hơn chứ đâu có tin những người viết thư rơi, hoặc viết sách nói xàm đó. Họ vẫn là những người phàm mà”.

Ngày hôm nay dưới thế kỷ thứ 20, đầu thế kỷ thứ 21 nầy, chẳng người


Bạn đang xem bài viết Làm Thế Nào Để Trở Thành Một Người Tốt tại chuyên mục [ Tổng hợp hướng dẫn ] trên website Vhnshop.com. Hãy chia sẻ nếu bài viết này hữu ích cho mọi người.